Trang chủ Lifehacks Chào mừng ngày nhà giáo việt nam 2023

Chào mừng ngày nhà giáo việt nam 2023

bởi sharescript_songoku

Xuân trên những chuyến đò!

Đặt bút vào trang giấy tinh khôi với vô vàn cảm xúc bồi hồi…Đó phải chăng là nỗi niềm len lõi từ tình yêu thương, lòng biết ơn pha lẫn sự tự hào. Bao nhiêu năm trôi qua, cứ mỗi khi trời thu se sắc, tháng 11 về lại làm lòng tôi nôn nao khó tả. Chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Tôi da diết nhớ về người thầy, người cô kính yêu!

Ai sinh ra và trưởng thành cũng đều phải nhờ vào sự giáo dục của thầy cô. Thời gian không ngừng, dòng sông cuộc đời cứ chảy trôi. “Chuyến đò năm ấy” có còn trong ký ức? Đã làm nghề giáo chắc hẳn ai cũng sẽ không khỏi chạnh lòng khi gặp phải niềm vui, nỗi buồn khác nhau qua mỗi bước thời gian. Bởi là giáo viên người đưa đò thầm lặng. Khách qua rồi nhớ bến được mấy ai?

Bỗng tôi nhớ về một thoáng ngày xưa. Lúc nhỏ, hằng ngày được cắp sách đến trường là trong lòng trào dâng háo hức. Tận sâu trong đáy mắt trẻ thơ là sắc hồng mơ mộng. Được đến trường là hạnh phúc thiêng liêng! Ở đó là cả bầu trời mơ ước. Tôi yêu tha thiết âm thanh trong veo của viên phấn trắng hòa trên nền bảng đen màu nhiệm. Trong từng giờ học, tôi ngất ngây lắng nghe tiếng thầy cô lúc bổng, lúc trầm khơi sáng cả một trời tri thức, ấp ủ khát vọng tương lai. Đó là những giây phút đáng quý nhất trong đời mà đến tận bây giờ tôi không thể quên.

“Tôn sư trọng đạo” là truyền thống dân tộc được gìn giữ muôn đời, kế thừa, phát huy qua bao thế hệ. Nhìn vào thực tế lắm đau thương, đã hơn hai năm qua cả thế giới ròng rã, oằn mình với cuộc chiến chống dịch khốc liệt, hiểm nguy. Thế nhưng trên từng dòng thác gập nghềnh, chông chênh, những “chuyến đò” ấy vẫn miệt mài chở nặng yêu thương. Đó là những hình ảnh nhìn vào thật đáng cảm phục và tin yêu khôn xiết.  

Đến tận hôm nay, tôi luôn nhận thức rõ một điều chính thầy cô đã chắp cho tôi đôi cánh ước mơ, mơ mình sẽ được tiếp bước gánh vác sứ mệnh Trồng người.  Và có lẽ tất cả thay cho lời tri ân, tôi đã vào Sư phạm từ sự hi sinh thầm lặng của những “Chuyến đò năm ấy”. Là cô giáo dạy Văn “gõ cửa tâm hồn” quả thật có rất nhiều kỉ niệm thân thương. Có lúc bộn bề bên từng trang giáo án dịu dàng mùi sách vở, tôi bâng khuâng trong gió những lời thơ huyền diệu:

“Bạn biết đó cuộc đời thầy giáo

Rất đơn sơ tập giáo án gối đầu

Viên phấn trắng hưởng cuộc đời bay bổng

Mực chấm bài là máu chảy từ tim…”

Mỗi lần ngâm nga từng lời thơ ấy cảm giác như suối nguồn mát lạnh, xoa dịu mọi nhọc nhằn, lo toan. Có lẽ vì yêu nghề nên mỗi người sẽ luôn tìm thấy cổ tích trong những giấc mơ. Mỗi lần mở từng trang văn còn chưa khô màu mực của học sinh cuối cấp, các em hồn nhiên bày tỏ muôn màu, muôn sắc tình cảm của mình về dáng hình đất nước, về ngôi trường, lớp học, về con người và cuộc sống hôm nay… Tôi thấy ấm áp lạ thường. Bởi điều đó chứng minh rằng sau bao vất vả trong nghề mình đã gặt hái được niềm an ủi thật đáng yêu. Rất nhiều người đã từng hỏi tôi tại sao lại theo nghề giáo, tôi chỉ trả lời: “Đơn giản vì đó là lẽ sống, là tình yêu”. Từ ngày tôi được thầy cô dạy rằng: “Mọi ngã rẽ trên dòng đời đi qua, hành trang quý giá ta mang theo đó là hơi ấm của tình yêu thương”. Cũng từ đó, tôi nhận ra được lẽ sống của đời mình, biết đoàn kết, biết yêu thương, biết trân quý quê hương xứ sở.

Ta cũng đã từng nghe thơ ca đề cao nghề giáo với những câu từ rất đẹp: “Ai hỏi tôi nghề gì tôi yêu nhất. Nghề giáo vinh quang nhất nhất tôi yêu”. Và nhớ về Bác Hồ kính yêu của chúng ta, lúc sinh thời Người luôn đánh giá cao vai trò của những thầy giáo, cô giáo đối với sứ mệnh giáo dục: “Có gì vẻ vang hơn là nghề đào tạo những thế hệ sau này tích cực góp phần xây dựng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản? Người thầy giáo tốt, thầy giáo xứng đáng là thầy giáo – là người vẻ vang nhất. Dù là tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những người anh hùng vô danh… Nếu không có thầy giáo dạy dỗ cho con em nhân dân, thì làm sao mà xây dựng chủ nghĩa xã hội được? Vì vậy nghề thầy giáo rất là quan trọng, rất là vẻ vang”. Những lời dạy của Bác thật rất sâu sắc và ý nghĩa.

Hay có lần nguyên Bộ trưởng Bộ GD&ĐT Nguyễn Thiện Nhân từng đánh giá: “Tương lai của dân tộc Việt Nam trong thế kỉ XXI là nằm ở khối óc và trái tim của các thầy cô giáo”. 

Có thể thấy sứ mạng cao cả mà những người thầy đang mang trên vai thật lớn lao và xã hội luôn biết ơn, tin tưởng và tôn vinh nghề giáo, tôn vinh những người thầy đang ngày đêm cần mẫn trong sự nghiệp Trồng người.

Toàn ngành giáo dục đang đứng trước rất nhiều thách thức, đáng tự hào thay thầy cô chúng ta vẫn đồng sức chung lòng, khắc phục mọi khó khăn thích nghi tình hình mới. Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn cũng ân cần chia sẻ: “Nhà giáo làm hết chức phận của mình, hoàn thành công việc khó của sự dạy học, đó đã là quý. Nhà giáo làm việc tốt, làm một cách xuất sắc, điều đó càng quý hơn, vì nhà giáo hoàn thành xuất sắc công việc thì sẽ tạo nên sự xuất sắc cho nhiều người, nhiều học sinh. Trong những hoàn cảnh khó khăn, éo le, nhiều thử thách, vẫn làm tốt, làm xuất sắc công việc, đó là điều đặc biệt xuất sắc và phải được ca ngợi”. Theo Bộ trưởng, sự cao quý của nghề giáo được tạo dựng nên từng những tấm gương nhà giáo luôn học tập rèn luyện, hoàn thiện bản thân, mẫu mực, vì mẫu mực mà trở nên cao quý.

Giữa bối cảnh hiện tại, bản thân mỗi thầy cô giáo càng ý thức cao trách nhiệm lớn lao, họ đã cống hiến nhiều hơn trong thời đại mới. Nghịch cảnh chất chồng, thầy cô luôn trăn trở làm sao để các em tiếp cận được kiến thức một cách trọn vẹn nhất. Chuẩn bị cho mỗi tiết dạy trực tuyến, thầy cô cần có sự đầu tư nhiều hơn, gặp nhiều trở ngại nhiều hơn. Tuy nhiên, đội ngũ giáo viên luôn lấy đó là động lực, quyết tâm cố gắng hoàn thành tốt trách nhiệm của mình. Dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu vẫn không ngăn được hành trình của những “chuyến đò” ngày đêm cần mẩn, truyền “ngọn lửa tri thức” cho các em cập bến tương lai. Chỉ thấy nhau qua màng hình điện thoại hay chỉ nghe tiếng nhau lúc nhỏ, lúc to nhưng thầy cô vẫn ân cần, bảo ban từng em một. Thầy cô không phút giây nào chùn bước vẫn một lòng bồi đắp tâm hồn, khơi dậy tiềm năng trong mỗi học sinh. Bởi thầy cô hiểu, tâm hồn bé nhỏ của các em không chỉ cần nền tảng kiến thức mà còn cần sự thấu hiểu, sẻ chia, dìu dắt để các em đủ sức mạnh nuôi dưỡng khát khao, hoài bão.

Nhìn nhận lại tháng năm, phát triển qua từng thời kỳ dân tộc Việt Nam khoác lên mình màu áo tươi mới. Nghề giáo luôn làm tốt vai trò của mình. Giáo dục đang vấp phải không ít những nan giải, nhà giáo cần tài năng, bản lĩnh, nêu cao lòng nhân ái, lan tỏa tình yêu nơi trái tim nhân hậu. Chính tình thương, sự tận tụy với nghề thầy cô đã vun trồng cho cuộc đời ngàn đóa hoa tinh khiết về trí tuệ và sự thiện lương. Con người Việt Nam chúng ta trong mọi hoàn cảnh vốn rất phi thường và quản đại là vậy. Càng áp lực, càng gian nan thì càng kiên trung, tình nghĩa.

          Ngay tại thời khắc hôm nay, giáo viên chúng ta cần tiếp tục kiên trì, phát huy vai trò sứ mệnh cao cả, tiếp tục tô vẽ cho đời những giấc mơ xanh. Và hơn bao giờ hết, tôi lại lắng nghe tiếng lòng thầm nhắc:

“Không khó đâu em nếu có tấm lòng.

Yêu nghề chi ngại núi e sông

Giữa biển đời tri thức mênh mông

Em sẽ biết

Vì sao ta sống? Vì sao ta yêu?

Và vì sao, tất cả các vì sao?”

Cuộc sống kỳ diệu biết bao! Khi ta tìm được lý tưởng của chính mình thì những điều dung dị đời thường sẽ hóa thiêng liêng, quý giá. Và đó cũng là lúc ta đã chạm tay vào hạnh phúc.

Kỉ niệm  39 năm ngày Nhà giáo Việt Nam, xin trân trọng gửi đến người thầy người cô yêu quý lời tri ân sâu sắc! Cảm ơn thầy cho em biết thế nào là dũng khí, tự tin và trách nhiệm! Cảm ơn cô cho em cảm nhận được hơi ấm của sự yêu thương, nhường nhịn, sẻ chia! Chúc tất cả thầy cô giáo luôn nồng cháy tấm lòng yêu nghề, mãi vững chãi trên những chuyến đò chuyên chở những mầm xuân…

 

Có thể bạn quan tâm

Để lại bình luận